Tại sao trẻ em (và người lớn) sợ thức ăn mới? Khoa học và tâm lý học của chứng sợ thức ăn mới (Neophobia)

Tại sao trẻ em (và người lớn) sợ thức ăn mới? Khoa học và tâm lý học của chứng sợ thức ăn mới (Neophobia)
Why Do Kids (and Adults) Fear New Foods? The Science And Psychology of Neophobia
Share This Post

Nếu một đứa trẻ nhìn quả dâu tây như thể nó là một thí nghiệm khoa học đáng ngờ, hoặc một người lớn từ chối bất cứ thứ gì xa lạ trên thực đơn, thì đó không chỉ đơn thuần là “kén ăn”. Đó thường là chứng sợ thức ăn mới (food neophobia): sự miễn cưỡng hoặc sợ hãi khi thử những thức ăn mới hoặc không quen thuộc. Nó xuất hiện mạnh nhất ở giai đoạn đầu thơ ấu, nhưng có thể tồn tại đến tuổi trưởng thành và định hình chất lượng chế độ ăn uống trong nhiều năm.

Phiên bản ngắn gọn khá đơn giản: con người được lập trình để thận trọng với những thực phẩm không quen thuộc bởi vì, trong phần lớn lịch sử tiến hóa của chúng ta, ăn nhầm thứ có thể rất nguy hiểm. Sự thận trọng bẩm sinh đó có thể hữu ích ở mức độ nhỏ, nhưng trong thế giới ngày nay, nó cũng có thể khiến chế độ ăn uống trở nên hạn hẹp hơn, lặp đi lặp lại hơn và kém bổ dưỡng hơn.

Chứng sợ thức ăn mới (Food Neophobia) là gì?

Chứng sợ thức ăn mới là sự kháng cự hoặc từ chối ăn những thực phẩm không quen thuộc. Nó không hoàn toàn giống với việc kén ăn, mặc dù hai điều này thường trùng lặp. Kén ăn thường bao gồm việc từ chối cả thực phẩm quen thuộc và không quen thuộc, trong khi chứng sợ thức ăn mới cụ thể hơn về nỗi sợ hãi đối với sự mới lạ.

Sự khác biệt đó rất quan trọng vì một đứa trẻ từ chối bông cải xanh mãi mãi có thể đang gặp vấn đề về kết cấu hoặc hương vị, trong khi một đứa trẻ từ chối mọi thực phẩm không quen thuộc trước khi nếm thử đang thể hiện điều gì đó giống với chứng sợ thức ăn mới hơn. Người lớn cũng có thể mắc chứng này và nghiên cứu cho thấy nó vẫn ảnh hưởng đến sự đa dạng thực phẩm và chất lượng chế độ ăn uống trong cuộc sống sau này.

Tại sao chứng sợ thức ăn mới là sản phẩm của quá trình tiến hóa

Từ quan điểm tiến hóa, chứng sợ thức ăn mới là hợp lý. Con người là loài ăn tạp, có nghĩa là chúng ta có thể ăn nhiều loại thực phẩm khác nhau, nhưng điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đối mặt với nhiều rủi ro hơn so với những loài động vật có chế độ ăn rất hạn hẹp. Một loại cây, nấm, hạt hoặc động vật không quen thuộc có thể bổ dưỡng — hoặc có độc.

Vì vậy, phản ứng thận trọng “không, cảm ơn” đối với thực phẩm mới lạ đã, trong một thời gian dài, là một lợi thế sinh tồn. Các tài liệu khoa học mô tả đây là một chiến lược bảo thủ để tránh các chất có khả năng độc hại. Nói cách khác, chứng sợ thức ăn mới không phải là một khiếm khuyết xuất hiện do ngẫu nhiên. Nó là một hành vi bảo vệ có ý nghĩa trong môi trường nơi mà an toàn thực phẩm khó dự đoán hơn nhiều.

Tại sao chứng sợ thức ăn mới đạt đỉnh trong thời thơ ấu

Chứng sợ thức ăn mới đặc biệt phổ biến ở trẻ em, đặc biệt là trong độ tuổi từ 2 đến 6. Thời điểm này không phải ngẫu nhiên. Trẻ nhỏ đang trở nên độc lập hơn, nhưng chúng vẫn phụ thuộc nhiều vào người chăm sóc để xác định điều gì là an toàn.

Giai đoạn này thường được gọi là “cửa sổ chứng sợ thức ăn mới”, nơi trẻ trở nên cảnh giác hơn với những thực phẩm không quen thuộc. Điều này có thể gây khó chịu cho cha mẹ, nhưng nó cũng bình thường về mặt phát triển. Nhiều trẻ không từ chối thức ăn vì chúng khó bảo; chúng đang thử nghiệm thế giới với một hệ thần kinh rất thận trọng.

Vai trò của di truyền học trong chứng sợ thức ăn mới

Nghiên cứu cho thấy rằng chứng sợ thức ăn mới bị ảnh hưởng bởi cả di truyền lẫn môi trường. Một số nghiên cứu và tổng quan lưu ý rằng mọi người khác nhau về mức độ cởi mở với những điều mới lạ và các đặc điểm cảm giác cũng như nhận thức về vị giác có thể ảnh hưởng đến việc ai có nhiều khả năng từ chối thực phẩm mới hơn.

Ví dụ, sự khác biệt di truyền trong các thụ thể vị giác có thể ảnh hưởng đến mức độ mạnh mẽ mà một người cảm nhận vị đắng, vị ngọt hoặc vị umami. Điều đó có nghĩa là một đứa trẻ có thể thấy bông cải xanh hơi khó chịu, trong khi một đứa trẻ khác lại cảm nhận nó cực kỳ đắng và từ chối ngay lập tức. Vì vậy, khi mọi người nói một đứa trẻ “chỉ đang bướng bỉnh”, họ có thể đang bỏ qua một sự khác biệt sinh học thực sự trong cách cảm nhận thực phẩm.

Kết cấu là một vấn đề rất lớn

Phần lớn chứng sợ thức ăn mới thực ra không phải về hương vị. Nó là về kết cấu, mùi, âm thanh và hình thức bên ngoài. Các tổng quan lưu ý rằng các đặc điểm cảm giác, đặc biệt là kết cấu, là một trong những lý do lớn nhất khiến trẻ từ chối thực phẩm.

Điều đó có nghĩa là một đứa trẻ có thể từ chối một loại thực phẩm trước khi nếm thử vì:

  • Nó trông nhớt nhớt.
  • Nó có mùi xa lạ.
  • Nó cảm thấy quá giòn, quá mềm hoặc quá trộn lẫn.
  • Nó tạo ra âm thanh lạ khi cắn.

Đây là lý do tại sao một số trẻ ăn mì ống trần nhưng không ăn mì ống với sốt, hoặc chấp nhận táo nhưng từ chối rau nấu chín. Hệ thống cảm giác đang thực hiện phần lớn việc ra quyết định trước khi bộ não kịp nghĩ đến “có thể thử nó”.

Tiếp xúc lặp lại thực sự có ích

Một trong những phát hiện nhất quán nhất trong nghiên cứu về chứng sợ thức ăn mới là việc tiếp xúc lặp lại rất quan trọng. Mọi người thường cần nhìn, ngửi, chạm và nếm một loại thực phẩm nhiều lần trước khi nó bắt đầu cảm thấy an toàn và quen thuộc.

Điều này thường không hiệu quả bằng cách ép trẻ ăn hết một phần ăn. Nó hiệu quả thông qua sự lặp lại không áp lực. Một đứa trẻ có thể cần một vài trải nghiệm tích cực hoặc trung tính với một loại thực phẩm trước khi bộ não ngừng coi nó như một mối đe dọa.

Đó là lý do tại sao chiến lược cũ “hãy ăn một miếng hoặc không có món tráng miệng” thường phản tác dụng. Nó có thể biến sự mới lạ thành căng thẳng và căng thẳng làm cho thực phẩm không quen thuộc trở nên đe dọa hơn nữa.

Tại sao một số người lớn vẫn sợ thức ăn mới

Nhiều người lớn nghĩ rằng chứng sợ thức ăn mới chỉ là vấn đề của trẻ con, nhưng điều đó không đúng. Chứng sợ thức ăn mới ở người lớn được ghi nhận rõ ràng và có liên quan đến sự đa dạng trong chế độ ăn uống thấp hơn và chất lượng chế độ ăn uống kém hơn. Người lớn có thể ít có khả năng từ chối một cách mạnh mẽ hơn trẻ em, nhưng sự miễn cưỡng tiềm ẩn vẫn có thể mạnh mẽ.

Chứng sợ thức ăn mới ở người lớn có thể được hình thành bởi:

  • Thói quen ăn uống thời thơ ấu.
  • Những trải nghiệm tiêu cực trong quá khứ với thực phẩm.
  • Thói quen văn hóa.
  • Đặc điểm tính cách.
  • Sự nhạy cảm với mùi, kết cấu hoặc vị đắng.
  • Tiếp thị và ảnh hưởng xã hội.

Vì vậy, một người lớn nói “Tôi chỉ không thích thức ăn mới” có thể đang mô tả một khuôn mẫu tâm lý lâu dài, không chỉ đơn thuần là một sở thích.

Tâm lý học đằng sau nỗi sợ hãi thức ăn mới

Chứng sợ thức ăn mới không chỉ liên quan đến hương vị. Nó còn liên quan đến nhận thức rủi ro. Một bài tổng quan mô tả việc từ chối thực phẩm bị ảnh hưởng bởi hậu quả có hại được mong đợi, sở thích cảm giác, và hệ tư tưởng hoặc niềm tin về nguồn gốc của thực phẩm. Đó là một cách khá tao nhã để nói rằng mọi người đánh giá thực phẩm bằng cách sử dụng cả logic và cảm xúc.

Một loại thực phẩm mới có thể kích hoạt những suy nghĩ như:

  • Điều này có an toàn không?
  • Nó cảm thấy như thế nào?
  • Nếu tôi ghét nó thì sao?
  • Nếu nó làm tôi bệnh thì sao?
  • Nếu người khác nhận thấy tôi không thích nó thì sao?

Đây là lý do tại sao chứng sợ thức ăn mới có thể liên quan đến lo lắng, đặc biệt là trong những tình huống mà người ăn cảm thấy áp lực. Càng có nhiều yếu tố xã hội liên quan, sự kháng cự càng có thể trở nên dữ dội.

Văn hóa định hình những gì được coi là thực phẩm an toàn như thế nào

Văn hóa ảnh hưởng mạnh mẽ đến những gì được coi là thực phẩm “bình thường”. Những gì có vẻ bình thường ở một nơi có thể có vẻ kỳ lạ ở một nơi khác. Những người lớn lớn lên với môi trường thực phẩm hạn chế thường mang phạm vi hẹp đó vào cuộc sống sau này.

Trẻ càng được tiếp xúc với nhiều loại thực phẩm khác nhau thì chứng sợ thức ăn mới càng có xu hướng thấp hơn. Điều đó có nghĩa là văn hóa không chỉ là về hương vị; nó là về sự cho phép lặp đi lặp lại để coi sự mới lạ là điều bình thường.

Đây cũng là lý do tại sao thói quen gia đình lại quan trọng đến vậy. Trẻ em chú ý rất kỹ đến những gì người chăm sóc chúng ăn, từ chối, khen ngợi và lặp lại. Nếu cha mẹ tự mình tránh nhiều loại thực phẩm, trẻ em cũng có nhiều khả năng học được sự thận trọng.

Tại sao chứng sợ thức ăn mới có thể gây hại cho sức khỏe

Chứng sợ thức ăn mới tự nó không nguy hiểm, nhưng nó có thể dẫn đến chế độ ăn uống hạn hẹp hơn và lượng trái cây và rau quả thấp hơn. Điều đó có thể tạo ra hiệu ứng domino theo thời gian: ít chất dinh dưỡng hơn, ít sự đa dạng hơn trong hệ vi sinh vật đường ruột và khó khăn hơn trong việc xây dựng thói quen ăn uống cân bằng.

Các tổng quan lưu ý mối liên hệ giữa chứng sợ thức ăn mới và chất lượng chế độ ăn uống thấp hơn ở cả trẻ em và người lớn. Một số nghiên cứu cũng kết nối việc tránh các loại thực phẩm mới với các yếu tố nguy cơ trao đổi chất và kết quả bệnh tật. Điều đó không có nghĩa là chứng sợ thức ăn mới tự nó gây ra bệnh, nhưng nó có thể góp phần tạo ra những khuôn mẫu khiến việc ăn uống lành mạnh trở nên khó khăn hơn.

ARFID không giống với chứng sợ thức ăn mới

Điều quan trọng là phải tách biệt chứng sợ thức ăn mới khỏi chứng rối loạn ăn uống né tránh/hạn chế (ARFID). Chứng sợ thức ăn mới có thể là một đặc điểm phát triển bình thường, nhưng ARFID là một rối loạn ăn uống lâm sàng liên quan đến sự hạn chế và suy giảm đáng kể.

Sự khác biệt đó rất quan trọng vì hầu hết chứng sợ thức ăn mới không phải là bệnh lý. Một đứa trẻ cần tiếp xúc lặp lại với rau mới không tự động mắc rối loạn. Nhưng nếu việc né tránh thực phẩm trở nên đủ nghiêm trọng để ảnh hưởng đến tăng trưởng, dinh dưỡng, chức năng hoặc sức khỏe tâm thần, nó có thể cần được chuyên gia can thiệp.

Cách giúp cải thiện chứng sợ thức ăn mới mà không làm tình hình tồi tệ hơn

Cách tiếp cận tốt nhất thường là sự tiếp xúc kiên nhẫn, lặp đi lặp lại và không áp lực. Làm cho thực phẩm mới có cảm giác có thể dự đoán được, an toàn và mang tính thói quen thay vì kịch tính.

Một số chiến lược thực tế bao gồm:

  • Cung cấp những phần cực nhỏ của một loại thực phẩm mới cùng với những món yêu thích quen thuộc.
  • Tiếp tục phục vụ món ăn mà không gây áp lực.
  • Cho trẻ ngửi, chạm và nhìn trước khi nếm.
  • Kết hợp thực phẩm mới với một loại nước chấm hoặc sốt đáng tin cậy.
  • Giới thiệu lại thực phẩm nhiều lần trong nhiều tuần hoặc nhiều tháng.
  • Thể hiện sự thích thú của chính bạn mà không lạm dụng lời khen.

Mục tiêu không phải là “chiến thắng” một cuộc chiến về thức ăn. Mục tiêu là dạy cho bộ não rằng những thực phẩm mới không phải là mối đe dọa.

Tại sao sử dụng áp lực để giải quyết chứng sợ thức ăn mới lại phản tác dụng

Khi một đứa trẻ cảm thấy bị ép buộc, thực phẩm trở nên nặng nề về mặt cảm xúc. Điều đó có thể làm cho chứng sợ thức ăn mới mạnh hơn, không phải yếu hơn. Điều tương tự thường đúng với người lớn. Nếu ai đó đã cảm thấy không chắc chắn, bị phán xét hoặc thúc ép làm cho thực phẩm không quen thuộc thậm chí còn kém hấp dẫn hơn.

Về mặt thực tế, áp lực có thể dạy cho bộ não liên kết sự mới lạ với căng thẳng. Và căng thẳng rất giỏi trong việc lấn át sự tò mò. Một môi trường bình tĩnh hơn sẽ cho hệ thần kinh cơ hội tốt hơn để chấp nhận những trải nghiệm cảm giác mới.

Bài học chính

Trẻ em sợ thức ăn mới vì chứng sợ thức ăn mới là một phản ứng bảo vệ bình thường đã tiến hóa để giảm nguy cơ ăn phải thứ gì đó có hại. Người lớn sợ thức ăn mới vì nhiều lý do tương tự, cộng thêm nhiều năm thói quen, sở thích cảm giác, văn hóa và những trải nghiệm trong quá khứ.

Tin tốt là chứng sợ thức ăn mới thường có thể thay đổi được. Tiếp xúc lặp lại, không áp lực và một môi trường ăn uống hỗ trợ có thể dần dần giảm bớt nỗi sợ hãi và tăng cường sự đa dạng trong chế độ ăn uống. Điều đó quan trọng vì nhiều sự đa dạng hơn thường có nghĩa là dinh dưỡng tốt hơn, nhiều niềm vui hơn và một mối quan hệ lành mạnh hơn với thực phẩm theo thời gian.

Nếu bạn muốn phiên bản tiếng Việt đơn giản: thức ăn mới có vẻ đáng sợ vì bộ não đang cố gắng bảo vệ bạn. Nhưng với sự kiên nhẫn và lặp lại, chuông báo động đó có thể lắng xuống.

Sources:

Share This Post